Vô minh nghĩa là gì

  -  

*




Bạn đang xem: Vô minh nghĩa là gì

*
*

Hôm nay tôi được mời về giảng đến Ni bọn chúng cũng giống như quý Phật tử một thời pháp. Tôi thường xuyên nói, thế nào cho tất khắp cơ thể vạc trọng điểm tu đều hiểu rằng chánh pháp và thực hành đúng chánh pháp, sẽ là hoài vọng của tôi.

Đề tài của thời pháp này là Vô minc. khi hiểu ra vô minch rồi, chúng ta mới có thể tìm cách hủy diệt nó. Tiêu khử được vô minh rồi, họ đã giải bay sinh tử. Chúng ta ai cũng biết vào mười nhị nhân dulặng, đức Phật nói dòng đầu là vô minch. Từ vô minc dulặng hành, hành duyên ổn thức, thức duyên ổn danh sắc, danh sắc duyên ổn lục nhập, lục nhập duyên xúc, xúc duim thọ, thọ duyên ổn ái, ái duyên thủ, thủ duyên ổn hữu, hữu dulặng sanh, sinh duim lão tử ưu bi nhức đầu khó xử.

vì thế buồn bã cuối cùng của sanh già bệnh dịch chết nơi bắt đầu từ bỏ vô minh nhưng ra. Vì vậy bọn họ muốn tu mang lại được tác dụng, tu mang lại giải bay sanh tử thì cội vô minch họ phải biết rõ. Biết rõ rồi họ trừ khử nó. do vậy mới là tín đồ biết cội gốc tu hành.

Đầu tiên, tôi khái niệm vô minc là gì? Vô là không, minch là sáng sủa. Vô minh Tức là ko sáng. Cái khổ của sinh tử gốc từ vô minch mà ra. Vô minh gọi theo nghĩa mê lầm, khuất tất là nghĩa đen. Vô minc còn tồn tại nghĩa không giống mà lại trong ghê đức Phật lý giải rất ví dụ.

Nghĩa không giống rứa nào? Nhỏng đức Phật dạy dỗ trong những tởm A Hàm: "Thấy những pháp, lần chần đúng như thật hotline chính là vô minh". Nghĩa là họ thấy gần như sự trang bị sinh sống trên đời nhưng trù trừ đúng rất thực, chỉ biết bằng cách tưởng tượng sai lạc, chính là vô minh. Cho buộc phải trong các cỗ tởm A Hàm luôn luôn luôn luôn nói "vô minh là ko thấy, lừng chừng quả thật thật". Nói rõ rộng chần chờ, ko thấy đúng rất thực pháp Tứ đọng đế: khổ đế, tập đế, diệt đế, đạo đế, gọi là vô minc. Đó là lời phân tích và lý giải vào gớm A Hàm.

Kinch Viên Giác giảng nghĩa khác, gồm một vị Bồ-tát hỏi: "Bạch Thế Tôn, nuốm làm sao là vô minh? ". Phật dạy:

"Vô minh nghĩa là đối với thân tứ đọng đại duim đúng theo tưởng lầm là thật, là quí. Đối với trọng tâm duyên theo bóng dáng sáu nai lưng mang đến chính là trung tâm thiệt. do đó là vô minh". Chấp thân tứ đọng đại là thật, chấp vai trung phong duyên ổn theo bóng dáng sáu trần là thiệt, chính là vô minch. Tôi xin hỏi Ni chúng và Phật tử tại đây, quý khách có vô minh không? Chắc ai ai cũng đồng ý gồm vô minc. Tại vì toàn bộ mọi thấy thân bản thân là thiệt, thấy trung tâm nghĩ về tưởng bài toán này, việc nọ là trung khu bản thân thiệt. Thấy hai loại kia thật là vô minc.

Chúng ta vày vô minh lôi dẫn nhưng mà sanh tử cho ngày này ko ngừng. Người tu Phật là fan cầu được phước lên cõi ttránh, giỏi cầu đời sau quý phái giàu? Người tu Phật là người cầu giải thoát sinh tử. Muốn giải thoát sanh tử thì bắt buộc dẹp sạch mát vô minch. Nếu ko không còn vô minc thì không làm sao thoát ra khỏi sanh tử được.

Vì vậy tất cả bọn họ rất nhiều buộc phải nỗ lực, phần đa yêu cầu đánh giá mang đến chín chắn, ví dụ về vô minch. Nếu do dự nó, không dẹp nó thì muôn kiếp tu là tu, chớ ko thoát khỏi sanh tử được. Nên bài bác giảng này khôn cùng đặc biệt quan trọng so với việc tu hành của bọn họ. Quý vị nỗ lực nghe thật cẩn thận, nhớ thật rõ để vận dụng tu thì đã hữu ích lạc to.

Nhà Phật phân chia vô minh làm hai phần: Căn bản vô minc cùng đưa ra mạt vô minh. Căn uống phiên bản là nơi bắt đầu nơi bắt đầu, bỏ ra mạt là nguồn cơn xuất xắc nhánh ranh. Trong mười nhì nhân duyên ổn vật gì là căn uống phiên bản vô minch, vật gì là chi mạt vô minh? Thường ai cũng biết Phật nói vô minh duim hành. Tức từ vô minch phân phát ra nghiệp, nghiệp dẫn thần thức đi thọ sanh v. v… Vậy vô minch ban đầu là nơi bắt đầu của sanh tử, nên được gọi là căn bản vô minh.

Kế đến vật gì là chi mạt vô minh? Chúng ta test ôn lại: vô minh duyên ổn hành, hành dulặng thức, thức dulặng danh sắc đẹp, danh dung nhan duyên ổn lục nhập, lục nhập duyên ổn xúc, xúc duim tchúng ta, thọ duyên ái, ái duim thủ… Ái và thủ đó là chi mạt vô minc.

Bây giờ họ tu, bắt buộc khử được căn uống phiên bản vô minch vì chưng cnạp năng lượng bản vô minc là vô minc ban sơ, nó thuộc về quá khứ đọng đang qua rồi. Nên hiện thời họ tu là làm thế nào tiêu diệt được bỏ ra mạt vô minh. Phá được bỏ ra mạt vô minch rồi thì chúng ta đang xong được sanh tử. Còn ví như không phá được nó thì bọn họ đi mãi trong sinh tử.

Trnghỉ ngơi lại căn bạn dạng vô minch. Như vào ghê A Hàm nói: "Biết không ổn rất thật về khổ đế, tập đế, khử đế, đạo đế Hotline là vô minh". Tất cả quý khách so với Tđọng đế đang biết đúng rất thật chưa? Nếu biết đúng rất thực về Tứ đế thì bọn họ đang ngộ, đã nhận được được giáo giải thích bay của pháp Tứ đế dạy rồi. Nhưng bây giờ bọn họ còn gặp ác mộng, chưa dìm chân thực sự đề xuất chưa hiểu thấu được lý Tứ đế.

Trong Tđọng đế, đế trước tiên là Khổ đế. Chúng ta thấy cuộc đời này khổ hay vui? Khổ. Nhưng chỉ khổ cơ hội tất cả người làm cho phiền đức, khiến cho ta giận dữ thôi. Còn thời gian được fan tưng tiu, sử dụng nhiều đâu gồm khổ. Nghĩa là chỉ khổ thời điểm ai oán tủi, còn lúc được tán thán khen ngợi thì quên khổ.

Phật nói Khổ đế vị toàn bộ nhỏ bạn sanh ra bên trên trần gian này có tám lắp thêm khổ, gồm tư phần ở trong đồ dùng chất: sanh, lão, căn bệnh, tử và tứ phần nằm trong tinc thần: ái biệt ly, oán tắng hội, cầu bất đắc, ngũ nóng xí thạnh. Trong tám khổ, họ có ai qua khỏi không?

Xét về thân thì ai rồi cũng già, cũng bệnh dịch, cũng chết. Quý vị thấy già khổ không? Khổ. Bệnh khổ không? Khổ. Ckhông còn khổ không? Khổ. Nhưng sao tôi già, tôi ko khổ. Già khổ nếu bản thân lưỡng lự tu. Bởi trù trừ tu đề xuất thấy thân tương đối mỏi mòn, căn bệnh yếu hèn, rồi đứng ngồi lọng cọng… đầy đủ trang bị không còn bắt buộc thấy khổ.

Nếu biết tu thì già là 1 lẽ thật, nó yêu cầu tới tự nhiên thôi, không một ai trốn tránh được, của cả Phật cũng ko trốn được. Nếu Phật trốn được thì thân tứ đọng đại của Ngài đâu gồm mất. Ai có thân thì cũng nên già bệnh dịch chết. Vì chính là qui phép tắc của thế gian, chúng ta không ai cân hận cãi được. Đã là qui hình thức thì sợ tất cả khỏi được không? Nếu không khỏi được thì sợ chi mang lại có hại. Tgiỏi vày sợ hãi mình cười cợt đùa cho vui, khoẻ hơn ko. do đó thì đâu bao gồm gì khổ. Tại bọn họ sợ hãi nó cho nên vì thế khổ. Nên biết già chỉ khổ đối với những người băn khoăn tu thôi.

Đến bệnh dịch khổ, vì sao bệnh khổ? lấy ví dụ như nlỗi đau bụng gồm khổ không? Khổ body toàn thân giỏi chỉ cái bụng khổ? Đau nơi nào thì khổ khu vực kia thôi. Lâu nay chúng ta xuất xắc hiểu lầm, cứ nghĩ về đau chiếc chân thì cả thân đều nhức nên rên sướng "nhức thừa Chịu không nổi". Nếu hỏi vật gì đau thì nói "tôi đau". Nhưng thiệt ra tôi đau tuyệt loại chân đau? Chân nhức thì chỉ nhức một chút dưới chân, còn các một thành phần khác đâu có nhức. Nếu bụng nhức thì chỉ một chút sinh sống bụng, còn các chỗ khác đâu gồm nhức, tại sao nên khổ dữ vậy?

Chúng ta tất cả bệnh dịch đồng hóa Khi chân đau cho rằng mình đau, phải quằn quại rên xiết. Cái nhức chỉ tại một chỗ, một vùng chớ không hẳn mình. Mình là cái gì quý vị biết không? Nếu bản thân là tđọng đại thì nay mai tđọng đại hết thnghỉ ngơi, mình đi đâu, bao gồm còn không? Tứ đại là bản thân thì tđọng đại tung, mình cũng đề xuất tung theo chđọng. Nhưng tứ đại này rã không phải là không còn, mình vẫn còn đấy. Cho bắt buộc tứ đại đau chớ mình đâu tất cả đau.

Có một Thiền lành sư lúc bệnh dịch, thầy Tri sự vô thăm hỏi:

- Hoà thượng bệnh, gồm mẫu không dịch chăng?

Tnhân từ sư trả lời:

- Có.

Thầy Tri sự hỏi tiếp:

- Cái gì không bệnh?

Thiền sư kêu lên:

- Ui domain authority, ui domain authority.

bởi thế là sao? Bệnh chỉ là thân thôi, dòng biết rên "ui da" kia không tồn tại bệnh dịch. Chúng ta căn bệnh, bọn họ khổ mà lại còn có dòng ko bệnh ko khổ nhưng mà bản thân do dự. Vì vậy bọn họ cứ lầm lẫn một thành phần đau coi như body toàn thân nhức, rồi khổâ sngơi nghỉ, lăn uống lóc rên rẩm. Nếu phần tử làm sao đau, họ cứ đọng quan sát xem nó đau ra sao. lấy một ví dụ chân nhức, quan sát xem nó đau ra sao. Nhìn một hồi nó quên đau. Còn trường hợp bản thân quằn quại rên rỉ thì nhức toàn bộ cơ thể.

Chúng ta tu nên tất cả đánh giá và nhận định đúng đắn không sai lạc thì hết khổ. phần lớn người tuyệt nói, mấy cô còn nhỏ dại nhức, thì bệnh chừng năm mà thêm loại nũng nịu nữa. Bệnh chừng năm cơ mà rên thừa phải thành mười. Đó là không gan dạ, không tối ưu. Chúng ta bệnh dịch phải nhìn lại, coi nó hành làm sao, đau cùng cụ nào. Phải luôn luôn luôn anh dũng thấy rằng đau là 1 trong phần tử đau, chớ mình không nhức, điều này đang sút đau. Được ráng thì đau không thể khổ nữa. trái lại, nếu thấy đau ê ẩm là bản thân thì khổ triền miên. Nay nhức đầu, mai đau bụng, dịp nào thì cũng thấy khổ. bởi vậy căn bệnh là khổ.

Đến bị tiêu diệt gồm khổ không? Phật nói bị tiêu diệt là khổ, chính là nói theo con đôi mắt của trần gian. Bởi vì fan trần ai vô cùng quí thân, dịp nào có muốn sinh sống nhưng hiện giờ đề xuất bị tiêu diệt thì khổ. Vậy chết khổ là đối với người quí sử dụng rộng rãi thân, muốn giữ lại nó mãi. Còn tín đồ tu đạt đạo rồi, bị tiêu diệt không có khổ. Cho nên bạn trần thế gần chết thì khóc rên giãy giụa, còn các Tnhân hậu sư chết thì cười.

Vậy chết cố định là khổ chăng? Không hẳn ráng. Người như thế nào nhận chân được lẽ thiệt, thấy được chân lý rồi thì ko khổ. Người nghĩ thân này là bản thân, mất rồi không thể nữa thì fan đó sẽ khổ. Thân này giả dối, tạm thời, đầy đủ duim nó tụ, không còn duyên ổn nó tung, còn dòng sống động của chính bản thân mình không rã không mất lúc nào. Nên khi thân sắp đến rã, nhìn nó cười cợt thôi không có gì hại hết.

Phật nói Khổ đế là căn cứ trên bạn mê lầm. Nếu chúng ta khéo tu, quá qua không hề chấp thân nữa thì không hề khổ. Cho đề xuất tín đồ tu là fan không khổ. Nhưng hiện nay bạn tu còn khổ hay không còn khổ? Chắc là còn khổ. Sao dsống vậy? Tu là nhằm giải khổ hết khổ, nhưng mà bản thân tu lại khổ. Tại sao? Tại tu mà không lãnh hội được nguồn cội của Phật dạy dỗ vì vậy thấy khổ.

Người đọc thấu đạo lý rồi, mỗi ngày tu là hàng ngày vui. Đi đâu cũng mỉm cười hoài do được tu là chuyện hy hữu. Tại thế gian từng nào sản phẩm công nghệ trói buộc, vô ca dua đâu bao gồm gì trói buộc. Thhình ảnh thơi từ tại vượt, nhưng khổ là sao? Khổ là tại bởi vì thấy bạn này được thầy tmùi hương, còn bản thân ko được thương thơm nên ảm đạm giận sinh khổ. Thấy người kia được Phật tử cúng nhịn nhường, còn mình không một ai cúng hết nên khổ. Khổ này là vì bỉ demo nhân bổ nhưng sinh.

Chúng ta nhớ fan xuất gia là hành hạnh khôn xiết bay, kẻ nai lưng tục ko làm cho được. Phật tử say đắm tu, tuy nhiên vẫn còn bị mái ấm gia đình trói buộc, không tự do thoải mái. Nhìn lại quí thầy quí cô thảnh thơi vượt, bọn họ khen thầy cô thiệt là phước Khủng. Được khen cơ mà quý khách lại than khổ. Người ta mong ước nlỗi bản thân, cơ mà mình được rồi lại khổ là cthị trấn vô lý quá.

Là người tu, bọn họ phải biết nguyên do gì mình đi tu. Tu nhằm tiến cho tới đâu, cầu cái gì? Thấy mang lại rõ điều này thì sự tu hành bắt đầu cho tới địa điểm tới vùng, new giải thoát sanh tử được. Nếu cứ đọng quan sát theo tâm thế tục thương ghét v. v… thì khách hàng sẽ khổ hoài, ko bao giờ hết khổ. Bởi vậy Khổ đế là do chúng ta chưa hiểu hết được rất thật. Đó là tôi nói cnạp năng lượng bản vô minch nhằm khách hàng nuốm hoàn toàn.

Kế cho tôi nói đến đưa ra mạt vô minc.

Tất cả họ đã trở nên vô minch tương tác tạo ra thành hành nghiệp dẫn đi vào sinh tử nhiều đời. Bây tiếng vẫn có thân thì so với dòng vô minch ban đầu quan yếu dẹp vị nó thuộc về quá khứ. Cho buộc phải dẹp là dẹp chi mạt vô minh, tức dòng nguồn cơn vào hiện đời. Vậy tình đầu của vô minh là gì? Là ái, thủ.

Ái là ái dòng gì? Thường vào công ty Phật nói ái nặng nề tốt nhất, nguy hiểm độc nhất vô nhị là ái ngã. Ái xẻ tức là thương thơm mình, thương thơm mình là số một. Trong truyện xưa, vua Ba Tư Nặc hỏi Mạt Lợi phu nhân: "Trên trần thế này ái kkhô giòn thương thơm ai các nhất? " Vua nghĩ về hỏi vậy, phi đã trả lời: "Thương thơm Bệ hạ nhiều nhất". Nhưng trở lại bà nói: "Tức hiếp tmùi hương bản thân những nhất". Vua thuyệt vọng hỏi: "Tại sao ái kkhô cứng tmùi hương bản thân những nhất? ". Bà giải thích: Vì thương bản thân nhiều tốt nhất nên thiếp bắt đầu quí trọng Bệ hạ, vị Bệ hạ làm cho thà hiếp được vui miệng, nhiều sang". Vua nghe thấy tất cả lý, phải chấp nhận khen buộc phải.

Rõ ràng nlỗi bà phi vẫn nói, bà thương thơm vua là vì bà, chớ không phải bởi vì vua. Quý vị ở đây tất cả ai tmùi hương người khác nhiều hơn thế nữa thương thơm mình không? Chắc là không. lấy một ví dụ bản thân bệnh dịch, có huynh đệ chăm sóc khía cạnh. Mình thấy huynh đệ kia giỏi phải thương thơm. Do tín đồ đó săn sóc bản thân trong những lúc bệnh dịch buộc phải bản thân mới tmùi hương, chớ đâu riêng gì bỗng nhiên mà thương thơm. Vậy thương tín đồ sẽ là qua bản thân, chớ đâu riêng gì từ fan đó được thương.

Xét kỹ toàn bộ mẫu thương thơm bạn khác hầu như là qua mình hết, không khi nào người ta chửi mình mà lại mình thương họ. Dầu fan kia tu giỏi cũng mang, hễ họ nhiếc mắng mình thì mình vẫn ko thương nlỗi thường. Vậy thương đông đảo tín đồ phần nhiều qua dòng vấp ngã của mình. Cho đề nghị nói ái bửa là số một. Bởi thương thơm mình nhiều, bắt buộc thân này sắp tới hoại mình khổ, khổ vị sợ mất nó. Do kia Khi nó hoại rồi, bản thân hoảng tìm thân khác nhằm tựa vào, vô minh sinh hành là như vậy.

Từ vô minh đưa ra mạt là ái bổ, buộc phải tìm kiếm thân khác nhằm tựa vô rồi sanh ra vấp ngã kế tiếp, vày vậy nó dẫn mình đi trong sanh tử. Do ái vấp ngã nhưng mà sanh tử tiếp tục ko thuộc. Dẹp được ái vấp ngã thì vòng sanh tử đời sau không hề. Nếu dẹp ko được thì cực nhọc mà đi trê tuyến phố giải thoát. Tuy nhiên dẹp ái vấp ngã là cthị trấn khôn xiết đắng cay. Mặc cho dù nó không ra gì dẫu vậy dẹp nó khôn xiết khó, chính vì ai ai cũng thương mình hết. Thương mà lại ước ao dẹp thì làm sao dẹp được? Phải không tmùi hương new rất có thể dẹp chứ. Do kia Phật dạy phương pháp để chúng ta ko tmùi hương ngã nữa.

Phật dạy dỗ thân này vô bửa, tức không tồn tại mẫu ta thiệt. Nếu biết thân này không tồn tại chiếc ta thiệt thì giảm tmùi hương nó. Còn thấy thân này là ta thì nhất định phải thương thơm, ko nghi hoặc. Vì vậy Phật dạy đề xuất quán các pháp vô xẻ. Các pháp vô xẻ thì thân này cũng vô xẻ. Không bao gồm loại thật ta thì thương thơm vật gì. Nhờ nắm phá trừ được ngã chấp.

Do ái xẻ nên toàn bộ thiết bị chung xung quanh bổ, tôi cũng ái theo. Ái ngã cần ái luôn luôn cài đặt của bửa. Mình thương bản thân phải bắt đầu ưa thích món ăn ngon, nếu như không thương thơm bản thân thì ăn vật gì cũng khá được. Thương thơm bản thân yêu cầu bắt đầu say mê khoác đồ vật đẹp mắt. Tóm lại toàn bộ những gì thỏa mãn nhu cầu cho té thực hiện được xuất sắc, được vừa ý thì mình thương không còn. Cho bắt buộc nói ái vấp ngã thì ái pháp.

Nếu không ái bổ thì gồm ái pháp không? lấy ví dụ như mình coi mình ko ra gì, trong khi thấy người ta tất cả món tiêu hóa bản thân đâu phải xin. Còn thấy thân này quí, bắt buộc người ta có món tiêu hóa mình cũng thèm, thèm thì ao ước xin. Vì quí vấp ngã đề xuất cần tìm đông đảo vật dụng dụng vấp ngã túc mang đến vấp ngã được sung mãn. Cho cần thương thơm bản thân thì đã thương tất cả sự trang bị chung xung quanh mình, kia hotline là ái vấp ngã với ái pháp. Đây đó là nhân để đi trong sinh tử luân hồi. Phật dạy mong muốn xong xuôi sinh tử phải phá trừ xẻ. Ngã hết thì sanh tử theo đó mà dứt. Ngã còn thì sanh tử ko khi nào không còn được. Đó là 1 trong lẽ thiệt.

Tôi share về vô minc cnạp năng lượng bản cùng vô minh đưa ra mạt rồi.

Từ vô minch ban sơ chuyển đẩy họ bước vào vòng sanh tử. Đã đi trong sanh tử rồi thì yêu cầu Chịu cực khổ. Vì vậy bọn họ tu là làm thế nào hiểu ra nơi bắt đầu vô minh, để chuyển tự mê lầm sanh tử trsống về giải bay an nhàn, sẽ là minch. Trong khiếp Pháp Hoa có nói: Cmặt hàng cùng tử vứt cha mẹ đi long dong, đi mãi. Càng đi thì sẽ càng khổ sở, càng nghèo túng. Đến thời điểm anh ta cảm thấy xa cha mẹ khổ quá mong mỏi quay đầu trở về. Trở về với được thân phụ trao đến gia tài rồi thì đổi mới ông trưởng đưa phú quý, đẳng cấp và sang trọng.

bởi vậy do đâu mà lại nam giới thuộc tử vứt bố mẹ ra đi? Do niệm sai lạc thuở đầu tức là vô minc. Từ niệm sai trái ban sơ dẫn bọn họ đi trong đau đớn không thuộc. Khi biết long dong lnạp năng lượng lộn là khổ, ý muốn trlàm việc về kiếm tìm phụ vương đến sút khổ. Xoay trnghỉ ngơi về kiếm tìm phụ vương là tương đối minh một ít rồi kia.

Xem thêm: "Take It On The Run Là Gì - On The Run Thành Ngữ, Tục Ngữ, Slang Phrases


Xem thêm: Cvv Visa Là Gì ? Chức Năng Của Cvv/Cvc? Cách Để Sử Dụng Mã Cvv


Bỏ phụ huynh ra đi là vô minch. Lúc thức tỉnh, lag bản thân luân chuyển về tìm kiếm phụ thân là minh.

Vậy minh là nhân gửi mình cho vị trí không còn đau khổ, vô minh là nhân dẫn mình tiếp cận khổ cực. Người tu buộc phải hủy hoại vô minch nhằm trngơi nghỉ về với minch. Vô minh không bẩn rồi thì khổ sở theo đó không còn, vô minc càng những thì đau đớn càng đậm. Nên bọn họ nên thức tỉnh, yêu cầu trở về được với chiếc minch.

Muốn nắn trsinh sống về với chiếc minh cần có tác dụng sao? Ngày trước đại trượng phu cùng tử vứt phụ thân đi càng xa càng khổ, bây chừ trnghỉ ngơi về gặp phụ thân thì sẽ càng về ngay sát càng ít khổ. Tới chừng gặp gỡ được cha rồi, được trao gia tài thì trọn vẹn không còn khổ. Chúng ta vì chưng vô minch lôi dẫn, chuyển đẩy đi trong sanh tử triền miên, không tồn tại ngày thuộc. Cho nên những khi thức thức giấc được trsinh sống về, là đi bên trên con phố minch, tuyến phố ánh nắng rồi kia. Ni bọn chúng vẫn tu hành nhỏng vọc là đã từ bỏ bỏ vô minh nhằm nhắm đến minh. Biết trsinh sống về với trsinh hoạt về đến nơi đến vùng thì quý vị hết khổ. Đó là điều hết sức ví dụ.

Nếu họ mê thì cđọng thả trôi muôn thuở muôn kiếp vào sanh tử. Một lúc tỉnh tìm tới mặt đường giải thoát rồi thì hết mê. Tôi dẫn lời đức Phật dạy về vô minc trong khiếp Viên Giác: "Cái gì là vô minh? Thấy thân tđọng đại là thật, trung tâm duim theo bóng hình sáu nai lưng là thật, đó là vô minh". Thân là vì tđọng đại vừa lòng nhưng thấy là bản thân thiệt, trung ương dulặng theo bóng hình sáu nai lưng nhưng chỉ ra rằng trung tâm bản thân thật. Hai sản phẩm công nghệ chấp sẽ là vô minc.

Bây giờ đồng hồ ý muốn minch yêu cầu làm sao? Phải xả. Xả vậy nào? Chẳng lẽ trầm mình. Không đề nghị vậy. Biết như thế rồi, ta quán chiếu thấy rõ thân tâm này không quá, đề xuất ko đắm luyến, ko sợ hãi mất nó. bởi vậy là minh.

Người mê với người thức giấc khác biệt địa điểm nào? lấy ví dụ vào nhà có đèn sáng, phía bên ngoài trời buổi tối. Nếu mở cửa thì ánh đèn điện ra bên ngoài. Một người đứng sống cửa ngõ chú ý ra phía bên ngoài thấy buổi tối, chú ý ngược vô vào thấy sáng sủa. Nếu nhìn ra bên ngoài rồi cđọng phóng đi mãi thì càng đi càng tối. Tối mãi cho đến chừng như thế nào thấy hại thì quay trở lại tia nắng. Càng về ngay sát thì càng sáng các, cho đến khi bước vô cửa ngõ bắt gặp vào đơn vị đèn sáng choang. Cũng vậy ai thả trôi thân mình, tâm bản thân theo vòng sinh tử thì cđọng chìm đắm mãi ko thuộc. Ai biết luân chuyển quay trở về tìm tới ánh nắng ban đầu sẽ được sáng.

Người đứng làm việc cửa ngõ nhìn ra thì về tối, chuyển phiên vô thì sáng, vậy về tối sáng giải pháp nhau bao xa? Chỉ là biết xoay đầu. Xoay đầu lại thì sáng sủa, quan sát ra thì tối. Người xưa thường nói: "hồi đầu thị ngạn", tức luân chuyển đầu lại là bờ giác, nhìn ra phía bên ngoài là bến mê. Mê với giác chỉ với một chiếc luân chuyển đầu. Thả trôi theo mẫu về tối thì tối mãi, biết chuyển phiên ngược quay trở lại tìm tới tia nắng thì sẽ tiến hành sáng. Tất cả chúng ta tu là phải làm sao chủ yếu mình thức tỉnh, chính bản thân giác ngộ. Thức tỉnh, giác ngộ là không còn mê mà trở về giác.

Chúng ta cạo tóc vào ca dua tu là đang thức thức giấc, vứt lối mê quay về con phố sáng sủa. Đã về con đường sáng thì còn hy vọng trở lại lối mê nữa không? Chắc không bao giờ dám quay trở về. Mà buộc phải gặm đầu đi liền mạch cho tới bao giờ về đến địa điểm, thấy với sống trong nơi ở tự tin ấy new yên lòng. Đó là mục tiêu của người tu.

Muốn trlàm việc về con đường sáng nên có tác dụng sao? Tôi nói giống Phật dạy: "Chấp thân năm uẩn này là ta, đó là vô minch. Chấp trọng điểm duyên ổn theo bóng dáng sáu è là vai trung phong, sẽ là vô minh". Do đó, mong mỏi trnghỉ ngơi về tuyến phố sáng chúng ta buộc phải phá nhì thứ chấp này. Phá chấp bằng cách tu theo Bát-nhã. Bát-nhã là trí tuệ, trí tuệ là sáng.

Bát-nhã chia thành tía phần: Văn uống từ bỏ Bát-nhã, Quán chiếu Bát-nhã với Thật tướng tá Bát-nhã. lấy ví dụ như fan muốn qua sông buộc phải đề nghị xuống thuyền. Mục đích xuống thuyền là để qua sông. Nhưng xuống thuyền rồi cđọng ngồi ỳ bên trên kia hoài, ko chèo ko bơi thì chừng như thế nào qua tới bờ bên kia? Xuống thuyền rồi kế đó bắt buộc chèo, đề nghị cố dầm bơi lội thì mới có thể đưa thuyền mang đến bờ kia được. Chiếc thuyền dụ cho Văn uống từ bỏ Bát-nhã, chèo dầm dụ mang đến Quán chiếu Bát-nhã, mang lại bờ vị trí kia là Thật tướng Bát-nhã, tức mẫu thể chân thật. Ngồi trên thuyền ko di chuyển vững chắc tới thuyền mục qua cũng ko được, kia là điều hết sức rõ.

Nếu quý khách chỉ tụng gớm chứ không hề tiệm chiếu gì không còn, chỉ nên Vnạp năng lượng từ Bát-nhã. Trong Bát-nhã chỉ vị trí câu này nhưng mà khéo tu thì sẽ không còn khổ: "Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã ba la mật đa thời, chiếu loài kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách". Chúng ta đọc trực thuộc làu cơ mà chưa bao giờ chiếu kiến, không chiếu kiến làm thế nào hết khổ ách, buộc phải tu mà không hết khổ.

Muốn không còn khổ bắt buộc chiếu kiến năm uẩn: sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn, thức uẩn. Năm uẩn gồm nhị phần: phần trang bị hóa học là sắc; phần trung khu là thọ, tưởng, hành, thức.

Thân bởi vì tứ đại liên minh không có tánh thiệt, sẽ là chiếu con kiến sắc uẩn giai không. Sắc uẩn này không thực sự tánh bắt buộc nói nó là không. Không dẫu vậy vì chưng duyên hợp đưa có. Cái gì trả thì ko quí, thiệt mới quí. Soi thấy thân tđọng đại này tánh không, duim hợp đưa có buộc phải không hẳn quí.

Tbọn họ uẩn, tchúng ta là những xúc cảm nhậân được. Nếu sinh hoạt lưỡi thì tchúng ta vị, thức tiêu hóa dsinh sống hay không ngon ko dsinh hoạt. Tchúng ta gồm là vì thức nạp năng lượng nhằm vào lưỡi. Lưỡi là cnạp năng lượng, thức nạp năng lượng là è. Cnạp năng lượng nai lưng gặp mặt nhau bắt đầu sinh cảm giác ngon, dngơi nghỉ, không còn ngon, ko dở. Vậy xúc cảm ngon dsống không thật. Vì trước lúc gửi thức ăn vào lưỡi, ta gồm cảm giác gì đâu. Nhờ có thức nạp năng lượng, nhờ bao gồm lưỡi bắt buộc ta new tất cả cảm giác ngon dnghỉ ngơi, buộc phải cảm giác ngon dsống ấy không thật. Vậy nhưng mà bọn họ ăn món gì ngon thì khen, dsinh hoạt thì chê, cụ thể họ lầm tchúng ta uẩn là thật. Nếu sử dụng trí tuệ nhận biết tbọn họ uẩn vị căn uống trần phù hợp lại yêu cầu tất cả cảm xúc. Cảm giác ngon dsống nuốt qua tức thời hết, đâu riêng gì là thật. Nên tiệm tbọn họ không thực sự chỉ nên giả tướng mạo.

Tưởng uẩn là tưởng số đông chuyện sẽ qua tốt chưa đến. Do nghĩ về cthị trấn quá khđọng, chuyện vị lai rồi tưởng tượng đề xuất hình hình họa dấy khởi. Quá khứ đọng vẫn qua là đã mất, vị lai chưa tới là không tồn tại. Quá khứ đọng đã qua là ko, vị lai không đến cũng là không, nhưng mà tưởng tượng bao gồm thật. Nên chiếu con kiến tưởng uẩn tánh ko, duim thích hợp mang có, chỉ nhẵn chớ tất cả thiệt đâu. Hiểu điều đó new biết tưởng uẩn không quá.

Hành uẩn là suy nghĩ của chính bản thân mình. lấy một ví dụ trước khi đi chợ, quý khách tính ra chợ mua hành, thiết lập hẹ, mua rau xanh cải gì đó… tính rồi mang lại chợ mới sắm. Vậy suy tính nghĩ về đặc điểm này cho tới loại kia, giống như từng bước từng bước đi của bản thân, không tồn tại thiệt. Hành uẩn là hồ hết suy tứ, suy nghĩ tính của chính bản thân mình. Sự suy tứ, nghĩ tính đó lúc chạm chán duim thì nó phạt ra, không còn duyên ổn nó mất. vì vậy hành uẩn sinh khử nlỗi dòng nước rã không thật. Đó là cửa hàng hành uẩn.

Thức uẩn là tách biệt nhỏng khác nhau đẹp nhất xấu, trắng đen v. v… Thức uẩn từ nó phân minh hay phải gồm duyên ổn tác động bắt đầu phân biệt? Trong là mắt, bên cạnh là nhan sắc trần, dung nhan è cổ tiếp xúc cùng với nhãn cnạp năng lượng hình thành nhãn thức minh bạch. Nhĩ thức, thiệt thức v. v… cũng rất nhiều điều đó. Nên thức tự nó không tồn tại cơ mà đề xuất vày cnạp năng lượng, nai lưng tiếp xúc new gồm nên nó cũng không quá.

Rõ ràng tchúng ta, tưởng, hành, thức là trung ương không thật. Sắc do tứ đọng đại vừa lòng cũng không thực sự. Thấy rõ thân không thật, chổ chính giữa không thật như vào ghê Viên Giác nói: nếu như chấp thân thật, chổ chính giữa thiệt là vô minch. Nếu thấy thân không thực sự, trung ương không thật thì không còn vô minh. Vô minch không còn phải vào khiếp nói: "chiếu kiến ngũ uẩn giai ko, độ tuyệt nhất thiết khổ ách", tức thị soi thấy năm uẩn gần như không ngay lập tức qua hết toàn bộ khổ nạn.

Chúng ta tu mà ko chiếu kiến phải Tuy tu nhưng lại vẫn tồn tại khổ nạn. Đọc ở trong lòng Bát-nhã từng đêm nhưng khổ không không còn. Bây giờ họ đề nghị khéo dùng trí tuệ chiếu soi năm uẩn không quá, thấy rõ kĩ càng như thế thì phá được vô minch, ngay lập tức thoát ra khỏi sinh tử. Không biết phá vô minch thì minh không bao giờ có. Tụng Bát-nhã là học tập trí tuệ mà tự mình không tồn tại trí tuệ thì chừng như thế nào ra khỏi sanh tử? Đó là điều họ cần biết cho thật rõ.

Người tu bắt buộc làm sao soi sáng được chính mình, chớ không phải chỉ đọc suông lời của Phật được. Nếu thấy thân năm uẩn là thật thì mê, nếu thấy thân năm uẩn bởi vì dulặng phù hợp hỏng giả là tỉnh. Giả sử có ai chửi, họ thấy lời chửi của họ cũng không thật yêu cầu nhịn được. Thân hư đưa nhưng mà tín đồ chấp cho rằng quí thì mình thương, chớ không giận. Vì vậy Phật thương bọn chúng sinh, thương thơm là thương thơm loại gì? Thương thơm bọn chúng sinh ngớ ngẩn đắm say, dòng không quá tưởng là thật, mẫu không quí tưởng là quí. Cđọng như vậây nhưng mà trôi mãi vào luân hồi sinh tử.

Khi làm sao họ tu thấy rõ thân năm uẩn không quá thì qua hết khổ ách. Qua rồi quan sát lại thấy ai còn trong khổ ách mình thương thơm. Tmùi hương thì tất nhiên phải độ bọn họ. Lúc đó tình tmùi hương không giống với thương vày mình hay thương thơm của ái ngã. Thương thơm ái xẻ là thương thơm bao gồm điều kiện. Lúc làm sao tín đồ khác giúp mình, mình new thương thơm bởi thấy thân bản thân thiệt. Nếu thức giấc giác rồi, thấy ai mê mình thương chính là lòng tmùi hương của tự bi. Từ bi là tmùi hương đồng đẳng, không tồn tại điều kiện.

Nên biết ái xẻ làm cho chúng ta có rất nhiều xấu dở. Thđọng duy nhất, vày ái vấp ngã bắt buộc ai hỗ trợ cho bửa thì thương. Thđọng hai, vị ái bửa phải ai chọc phá xẻ thì giận ghét. Thứ đọng bố, bởi ái bửa mà lại cứ đọng nối liền luân hồi, mất thân này chụp thân tê, không tồn tại ngày cùng. Nếu chiếu kiến năm uẩn không thực sự, thấu hiểu ko lầm ko mê. Lúc nào cũng thấy thân này không thật, lỗi dối thì toàn bộ phần lớn gì mang đến với mình, bản thân đầy đủ ko khổ. Già không khổ, chết không khổ. Bởi chiếc hỏng đưa hoại đi đâu bao gồm gì tiếc nuối, còn thấy thân thiệt thì tất cả khổ theo đó mà còn.

vì vậy tu theo Bát-nhã là chấp không chăng? Ví dụ loại đồng hồ là thiệt bao gồm tốt thật không? Thật không thì sao nó bao gồm tại chỗ này, buộc phải nói thật không ko được. Nếu nói thật bao gồm thì Lúc msống từng phần ra, tìm cái đồng hồ thời trang không được. Nên nói thiệt tất cả không được. Chỉ khi nào dulặng phù hợp thì lâm thời gồm, duim không còn hoàn không. Nên nói phiên bản tánh của đồng hồ thời trang là không. Nếu đồng hồ gồm sẵn thì đâu đề nghị chờ duyên vừa lòng. Vì đồng hồ không tồn tại sẵn bắt buộc nói tánh không. Chữ ko là tánh không.

Tôi ví dụ thêm nhỏng chỗ này còn có chiếc kgiỏi là có, vị trí không tồn tại kxuất xắc Gọi là trống rỗng. Chỗ này không, chỗ cơ bao gồm là do đôi mắt thấy. Mắt thấy tất cả ko, sẽ là bao gồm ko đối đãi. Còn đồng hồ đeo tay đang sẵn có nhưng mà nói tánh không, thì hiểu rõ tánh nó là ko, đó là thấy bởi trí tuệ. Tánh không là ngay trong bao gồm mà thấy ko, chớ chưa phải đợi ko mới thấy ko. Vì vậy gớm Bát-nhã nói: "sắc tức thị không". Từ không, bởi duyên ổn thích hợp mới tất cả là: "ko tức thị sắc". Hiểu những điều đó bắt đầu gọi Bát-nhã. Nói ko mà không hẳn thiệt ko, chỉ nên ko "thể tánh", chớ đưa tướng tá vẫn có. Nói bao gồm tuy nhiên là giả tướng tá cần chẳng yêu cầu thật bao gồm.

Thân này tánh không giỏi tánh hữu? Tánh không nhưng mà có là do dulặng thích hợp trả gồm. Người thấy cụ thể như vậy có nghĩa là có trí tuệ Bát-nhã, tất cả trí tuệ Bát-nhã là không còn khổ. Vậy tu rất dễ dàng, không tốn sức từng nào, cũng chưa phải trèo núi qua sông, lặn lội vô rừng tra cứu mới gồm, nhưng mà ngay khu vực thân này sử dụng trí tuệ chiếu soi năm uẩn không thực sự thì qua hết khổ nàn. Qua hết khổ nàn là giải bay sanh tử.

Cho đề nghị tụng Bát-nhã là nhằm tiệm chiếu, giúp thấy rõ thân này từ bỏ thể xác mang đến lòng tin là duyên ổn phù hợp lỗi trả không thật. Hiểu không quá rồi, họ bắt đầu khinh nhờn, không quí trọng thân nữa. Do không quí trọng thân đề nghị không còn ái bổ. Hết ái bổ bắt đầu xong được luân hồi sinh tử. Bởi vậy người ao ước tiến tới giải thoát sanh tử đề xuất thấy rõ năm uẩn số đông không.

Thấy được tánh không thì không hề đối đãi. Không đối đãi mới là nghĩa trung đạo, là chân lý. Còn ko so với gồm là thấy một mặt, Call là biên con kiến. Vì vậy đa số người tu trù trừ, đề xuất nói tụng Bát-nhã, Kyên Cang là chấp ko, đó là sai lầm. Chúng ta tu hành đề nghị hữu hiệu, dìm mang đến kỹ, thấy được sự đồ vật hiện tại tất cả, biết tánh của chính nó là ko, duim đúng theo lỗi giả tạm bợ có thôi. Thấy điều đó là người trí tuệ, trí tuệ là sáng suốt. trái lại, không thực sự nhưng mà tưởng thật là si mê mê, si mê là vô minh.

Muốn nắn phá vô minh phải sử dụng minch. Trong gớm nói: "căn nhà về tối cả ngàn năm, ý muốn không còn về tối thì nên thắp đèn lên. Nhà cho dù về tối nngây ngô năm mà lại thắp đèn lên thì sáng sủa liền". Cũng vậy họ mê vô lượng kiếp rồi, tuy thế hiện nay tỉnh giấc, thì ngay sẽ là giác, là không còn vô minch. Nhà Phật cũng hay nói câu "hồi đầu thị ngạn", tức luân phiên đầu lại là bờ giác chớ chẳng đâu vào đâu xa. Vì vậy mê thì dẫn đi trong luân hồi sanh tử, giác thì quay trở lại bờ Niết-bàn.

Tu là hồi đầu, luân phiên đầu lại. Từ thọ họ mê cần đi trong khổ sở tử sinh, Lúc thức giấc họ trở lại thì hết khổ sở. Nên tu là giải khổ cho khách hàng, cứu vãn khổ cho việc đó sinh. Nếu mình còn khổ thì làm thế nào cứu khổ cho tất cả những người được. Nếu đọc tu là chỉ lo cứu khổ cho cái đó sanh cần ai mời làm cái gi, rước đi đâu cũng nghe theo, sẽ là họa. lấy ví dụ cầu an lành là cứu giúp khổ cho những người sống, cầu khôn cùng là cứu vớt khổ cho tất cả những người chết v. v… nhưng lại bản thân chưa hết khổ thì làm sao cứu họ hết khổ được. Muốn cứu vớt khổ cho người trước nên giải khổ cho bạn. Mình không còn khổ rồi bắt đầu cứu khổ cho tất cả những người được.

hầu hết Phật tử có cthị trấn bi thảm, dựa vào thầy an ủi khuyên ổn lơn mang đến giảm bi tráng bớt khổ. Rồi mai chiều thầy tất cả chuyện bi thương Phật tử thấy thương yên ủi lại. do vậy chỉ là sự an ủi lẫn cho nhau chớ không người nào hết khổ cả. Cho buộc phải bọn họ tu là buộc phải giải khổ cho mình, giải khổ cho doanh nghiệp rồi mới cứu vớt khổ cho người. Còn không từ bỏ giải khổ được, cơ mà đi cứu vãn khổ cho những người là cthị xã không tồn tại thật.

Phản chiếu lại để thấy năm uẩn số đông không, call là "bội phản quan từ kỷ", tức là soi sáng lại chủ yếu bản thân. Soi sáng để thấy rõ mình, buộc phải không lầâm không chấp. lúc đang sáng rồi, new chỉ lại cho người không giống không lầm ko chấp. Ngồi soi sáng sủa lại chủ yếu mình là ngồi thiền đức. Như vậy nói thiền lành cửa hàng là ngồi lại nhằm soi sáng chính bản thân, thấy rõ bản thân thực xuất xắc trả, thấy rõ mình tkhô hanh tịnh xuất xắc ô uế v.v... Thấy rõ mình điều này thì bản thân bắt đầu ko lầm, ko lầm bản thân thì bản thân new chỉ cho những người không giống tu ko lầm. Nếu bản thân ko chiếu soi mình, đo đắn rõ bản thân thì dạy tín đồ là dạy dỗ đồ vật gi. Cho đề xuất nhà Phật nói phải luôn cửa hàng chiếu, đề nghị soi sáng sủa bao gồm mình hay bội nghịch quan tiền tự kỷ. Đó là phía tu vào nhà Phật thường xuyên chỉ dạy dỗ.

Cho buộc phải Tăng Ni nghỉ ngơi các Thiền khô viện từng tối đề xuất ngồi tthánh thiện để quán chiếu lại mình. Thấy rõ từng trọng điểm niệm của bản thân không thực sự, mới dẹp được nó. Còn tưởng nó là đúng, là thật thì ko bao giờ dẹp phá được. Không dẹp phá nó được thì yêu cầu Chịu đựng đi vào luân hồi sanh tử thôi. bởi vậy minh là trí tuệ, vô minc là đắm say mê. Trí tuệ là sáng, mê mệt mê là về tối. Có trí tuệ thì hết đắm say mê. Nhà về tối chỉ thắp đèn bắt đầu trừ được tối. Chúng ta bởi vô minh đề nghị đề nghị sinh tử, mong muốn hết sinh tử buộc phải phá vô minh. Phá vô minc thì đề nghị cần sử dụng trí tuệ.

Lúc vẫn nắm vững đường lối, phương thức tu họ đề nghị cố gắng tu. Tu đến được giải thoát để cứu giúp độ bọn chúng sinh chính là bạn dạng nguyện của tất cả người xuống tóc theo Phật vậy.